Lời ngỏ


Thu rất hiếm khi làm thơ nhưng đọc, hiểu, cảm nhận được những gì tác giả muốn chia sẻ. Cách đây ít lâu được đọc thơ của anh Đỗ Trung Việt, cảm nhận được sức sống mãnh liệt của những vần thơ anh, và giờ đây được Hồng Hoa (Thu Hà/Nguyễn Hoa) chia sẻ những suy tư, những trăn trở về cuộc sống, được Lệ Hằng chia sẻ những bài thơ tình lãng mạn. Thu lập trang thơ với mong muốn nó sẽ là nơi để các bạn yêu thơ chia sẻ những sáng tác của mình hoặc những bài thơ mình yêu thích. Hy vọng những rung động, những cảm xúc của chúng ta sẽ sống mãi với thời gian.

Thứ Hai, ngày 12 tháng 1 năm 2015

CÔ CHỦ NHIỆM


Kính tặng cô Lê Thiếu Ngân 

Chẳng bao giờ em quên được cô
Cô chủ nhiệm đẹp như tranh vẽ
Ngắm nhìn cô lòng nhắc thầm khe khẽ
Ước gì mình cũng được như cô.

Em yêu vô cùng những giờ tiếng Nga
Cô đứng lớp dịu hiền, sâu lắng
Với giọng nói vang mà rất ấm
Tiếng nga đẹp hơn qua giọng của cô.

Em không biết mình yêu tiếng nga tự bao giờ
(Để thêm điểm vào trường em thi tiếng pháp
Vào khoa Nga chỉ là bắt buộc
Tiếng nga với em, xa lạ biết bao!)…

Là chủ nhiệm, cô thật sát sao,
Cô hiểu rõ những gì trò muốn
Nhưng cô lại trao học trò đôi cánh
Để tự mình bay bổng, bay xa.

Em được bầu làm lớp trưởng của cô
Là người thầy, cô tận tình chỉ bảo
Như người chị, cô ân cần, chu đáo
Người bạn hiền, cô vui vẻ, hòa đồng.

Em học được rất nhiều, cô biết không!?
Khi em cũng là giáo viên chủ nhiệm
Em đã làm như em từng cảm nhận
Cách cô làm khi chủ nhiệm lớp B.

Chia tay trường, chia tay khoa Nga
Cũng là xa thầy cô, là chia tay bè bạn
Thời gian qua đi nhưng lòng em luôn đến
Với kỷ niệm lớp B, với hình ảnh của cô.

Hai năm cuối em được sang lớp A
Nhưng trái tim em lớp B luôn gắn bó
Như mối tình đầu dù gian nan, cách trở
Vẫn ấm nồng trong suốt cuộc đời.

Em mong được như cô, mãi mãi, Cô ơi!

Nha Trang, 15.18 / 18.43, 23/7/2014

Chủ Nhật, ngày 11 tháng 1 năm 2015

CHẲNG MƯỢN



Em chẳng "mượn bờ vai anh" làm gì
Bởi nó chẳng thuộc về em mãi mãi.
Em chẳng "mượn tiếng cười" dễ dãi
Bởi với ai anh cũng mở lòng.

Em chẳng "mượn vòng tay của anh"
"đôi vai gầy" của em lạnh cóng,
Bởi "một lần vòng tay anh dang rộng"
Cũng không làm em ấm suốt cuộc đời.

Em "mệt nhoài" cũng chẳng "mượn anh" ơi
Bởi khi trả sẽ đớn đau lắm đấy.
Em sẽ tìm cho mình hết thảy
Những thứ em cần trong một tình yêu!
Nha Trang, 09.57- 14.44, 18/7/2014
* Họa lại bài thơ ”M ượn” đọc trên FBKN


TRUYỆN KIỂU LÀNG NGA


Có một cuốn truyện sẽ ra đời
Mà chẳng giống như ta thường đọc
Tên tác giả không nằm bìa trang nhất
Mà trải dài trên mỗi chặng đường.
             
Một chuyện tình yêu tròn mười chương
Được kết nối bởi tâm hồn mười tác giả
Không phân biệt K lớn hay K nhỏ
Để ra đời tác phẩm kiểu làng Nga.    

Chương mở đầu êm đềm Felicita
Chương kết thúc, Bích Châu tràn sức sống
Sẽ còn mãi một tình yêu cháy bỏng
Dù phải trải qua bao thác, bao ghềnh.           

Cuộc sống vẫn trôi đi như biển vẫn xanh
Như gió thu vẫn không thôi xào xạc
Như con người muôn đời khao khát
Tình yêu thương sưởi ấm cuộc đời.

Truyện kiểu làng Nga sẽ thật tuyệt vời
Một kiệt tác tâm hồn mười tác giả!
Nha Trang, 15:53, 17/7/2014

Thứ Bảy, ngày 03 tháng 1 năm 2015

NGƯỜI DƯNG

         Biết bao cuộc gặp gỡ, vô tình hay hữu ý, đã đi qua cuộc đời mỗi người chúng ta để rồi lưu lại những dấu ấn, có thể sâu đậm, cũng có thể chỉ mờ nhạt. Có người sẽ đồng hành cùng ta trong suốt cuộc đời, và có người chỉ xẹt qua như một ngôi sao băng để rồi kỷ niệm vẫn còn lưu lại mãi trong ký ức. Bài thơ "Người Dưng" của bạn Thanh Tuấn viết về một trong những "ngôi sao băng" như thế. Vẫn biết những cảm xúc như vậy chỉ nhẹ như hơi thở của mùa xuân, đẹp lung linh như tia nắng sớm, trong lành như làn gió nhẹ đêm hè, mà sao vẫn khiến ta say. 
         Dường như cuộc đời của mỗi chúng ta đều có những khoảnh khắc đẹp bởi "Người Dưng". Cảm ơn Thanh Tuấn về bài thơ nhỏ dễ thương. Một bài thơ sâu lắng, dịu dàng và giàu chất nhân văn.  

NGƯỜI DƯNG

 Ảnh: Internet







Anh đi rồi để nhớ lại sau lưng
Lời yêu thương em gửi anh theo gió
Trăn trở trong đêm gọi sao vào em ngỏ
Lá rụng xạc xào thay anh vỗ về em.
Không có anh em vẫn là em
Nói cười…
Vào ra…
Đi đứng…
Nhưng vắng anh…
Câu thơ chấm lửng…
Giữa những dòng mơ đầy vơi nhớ mong.
Người đi…
Đường xa…
Nhiều lắm ngại ngùng…
Câu nhắc nửa chừng thôi mà không nói
Nhẹ quay đi giấu thật nhiều bối rối
Cũng phải thôi
Mình là những Người Dưng.

Thanh Tuấn 
(Nguồn: FBKN)

Thứ Năm, ngày 01 tháng 1 năm 2015

HAPPY NEW YEAR 2015

 Nguồn: Cherry Vu (New Zealand)
Chúc các bạn yêu thơ một năm mới hạnh phúc.

Thứ Hai, ngày 22 tháng 12 năm 2014

THƠ XƯỚNG HỌA

NÓI NHỎ 
(Bài xướng)

Mới biết mà như tưởng đã lâu
Hồn ta người có hiểu cho đâu
Mấy hôm cách mặt lòng nhung nhớ
Một buổi bặt tin dạ chớm sầu
Muốn hỏi vầng trăng, trăng lặn sớm
Định tìm tăm cá, cá chìm sâu
Người ơi nói nhỏ câu này nhé:
Biết đến bao giờ mới có nhau.

LTX (Vũng Tàu)

CHẲNG MẤT NHAU 
(Bài họa)

Định ngỏ lời ai vốn đã lâu
Khi gần lại nói chuyện không đâu
Năm canh khắc khoải
, năm canh mộng
Sáu khắc bâng khuâng, sáu khắc sầu
Những tưởng dễ quên như gió thoảng
Nào ngờ nỗi nhớ cứ hằn sâu
Xin người ghi tạc lời tâm phúc:
Mãi mãi trên đời chẳng mất nhau.
HOÀNG LÊ (Bắc Giang)

SỐNG CÓ NHAU 
(Bài hoạ)

Vẫn biết thầm yêu đã bấy lâu.
Nhưng lời muốn thốt khó sao đâu.
Ngày đi thổn thức lòng nhung nhớ
Tối đến tuơng tư dạ héo sầu.
Biết chắc thâm tình đà định sẵn
Cầm bằng phúc phận kết duyên sâu.
Nào ai có giống như ai nhỉ
Khác khoải mong ngày sống có nhau.

HNN (xin mạn phép được hoạ)

Thứ Sáu, ngày 19 tháng 12 năm 2014

Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu








Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu

Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa.
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa,
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em.
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh.
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình, về hạnh phúc bền lâu.

Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…

Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau?

Lan Maika
Paris 14/05/2007
**********

Bài thơ được đăng trên mạng với các tên khác nhau và thường được chú thích "sưu tầm" hoặc "khuyết danh". Qua một comment trên mạng, mình tìm được trang cá nhân của tác giả trên FB. 
Tặng bạn yêu thơ bài thơ do Nu (DOP), woim radio online, đọc.